Những hình ảnh đá cổ tại Chùa Phúc Duyên thôn Nghi Khê xã Tân Kỳ Hải Dương

Trong khuôn viên chùa Phúc Duyên có trên 1000 đá cổ khác nhau. Các loại đá cổ ở đây đủ các loại, từ đá phiên, đá trục, trục đá, đá tảng, cối đá có đủ hình thù được lựa chọn sắp xếp phù hợp với cảnh vật và góc độ khác nhau. Nếu như những tấm đá phiên được lựa chọn làm đường đi, những cối đá được để hai bên đường vào thì những trục đá được đặt cạnh những gốc cây theo các thế khác nhau. Tất cả những tấm đá này có từ thời phong kiến, phải gia đình nào khá giả, làng nào có điều kiện mới mua được loại đá này. Các làng mua về trải đường đi, các gia đình có thể kê bậc cầu cao, làm trục lúa, cối xay gạo, kê cột nhà, thậm chí làm giường ngủ. Khi xã hội ngày càng phát triển, ao hồ dần bị lấp đi, các gia đình đã bỏ thói quen dùng nước giếng, nước ao hồ, các con đường được trải nhựa, đổ bê tông và các nhà xây kiên cố thay dần những ngôi nhà gỗ, nhà tre, thì các loại đá này được các gia đình, các làng quê cúng tiến cho chùa .

Những hình ảnh về đá cổ phúc duyên theo gì nhận và sưu tầm :

bia-da-chua-phuc-duyen-xa-tan-ky-4

bia-da-chua-phuc-duyen-xa-tan-ky

bia-da-chua-phuc-duyen-xa-tan-ky-2

bia-da-chua-phuc-duyen-xa-tan-ky-5

bia-da-chua-phuc-duyen-xa-tan-ky-6

Trích dẫn đoạn bài viết về đá cổ chùa phúc duyên thông nghi khê xã Tân Kỳ Hải Dương: 

 ” Chính tại chùa Phúc Duyên này, lại là nơi nuôi dấu cán bộ Việt Minh, là nơi cơ sở cách mạng hoạt động và là nơi đã diễn ra Đại hội Đảng bộ huyện Tứ Kỳ lần thứ II. 

Càng về chiều, không gian tự viện Phúc Duyên đẹp như một bài thơ trữ tình, đậm hồn quê Việt. Những cơn gió mát mùa thu trong lành thổi về qua chiếc hồ to gợn sóng cạnh chùa, những người trong làng đang ngồi trò chuyện cạnh hồ ao sau một ngày lao động vất vả. Và xa xa tiếng hát của các bé trường mầm non của xã đã ngân vang cho buổi chiều học tập. Cùng lúc này, từng dòng người trong thôn ngoài xã đang từ các ngả đường trở về khu chợ cạnh cổng chùa để mua bán, trao đổi hàng hoá. Có lẽ chợ quê bao đời nay vẫn là nơi giao thoa văn hoá làng xã nhiều nhất, là nơi để tất cả mọi người gặp nhau trao đổi những câu chuyện không đầu, không cuối và chuẩn bị cho mình những con cua, mớ tép, mớ ốc về nấu ăn buổi chiều. 

Khép cánh cổng của ngôi chùa, chúng tôi có dịp dạo quanh khu chợ quê trước cổng chùa Phúc Duyên. Từ già, trẻ, trai gái ai cũng tất bật đến mua hàng để về chuẩn bị lo bữa cơm chiều cho gia đình. Những hàng quán mọc nên sát nhau theo hàng lối… và kia chúng tôi còn nhận ra những tảng đá to xù xì cũng có mặt ở nơi đây. Thay vì mang ghế ra bán hàng và đóng sạp bày hàng. Những người bán hàng nơi đây đã tận dụng những tảng đá để làm ghế, làm bàn bày trên đó nhiều mặt hàng khác nhau. Người mua kẻ bán đông đúc và rộn vang một góc làng quê. Nếu như ngoài cổng chùa là sự sôi động của chợ chiều, thì trong chùa Phúc Duyên lại yên ắng, tĩnh mịch đến lạ kỳ. Từ gốc cau, gốc trầu không đến những gốc cây liễu rủ bóng cũng có sự hiện diện của đá cổ. Thế mới thấy dù cuộc sống này ngày càng phát triển đi lên, nhiều thứ hiện đại mang lại cho chúng ta sự tiện lợi trong cuộc sống, nhưng những thứ của thời cha ông, mang bản sắc văn hoá thuần Việt vẫn không thể thiếu được trong đời sống văn hoá tinh thần.  “
Nguồn tham khảo: phatgiao.org.vn

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *